Kế hoạch học tập tháng 11 năm 2011- Khối Mẫu giáo

19/ 07/ 2016 3:04:00 CH 0 Bình luận

KẾ HOẠCH HỌC TẬP THÁNG 11/2011

Chủ điểm: GIA ĐÌNH

Thời gian thực hiện: 3 tuần (31/10-18/11/2011)

  

Th

Lĩnh vực

Tuần 1

Tuần 2

Tuần 3

Thứ 2

Tạo hình

Vẽ người thân trong gia đình

Dán nhà của bé

Năm cái bát, đôi đũa

Thứ3

Âm nhạc

-Hát+VĐ: Cháu yêu bà

Nghe hát: Múa cho mẹ xem

Dạy hát: Nhà của tôi

Trò chơi: Tai ai tinh

Dạy hát: Múa cho mẹ xem

Nghe: Bàn tay mẹ

Thứ 4

Toán

Sắp xếp chiều cao của 3 đối tượng

So sánh hình tròn, vuông, tam giác và hình chữ nhật

So sánh, nhận biết sự khác nhau về chiều rộng của 2 đối tượng

Thứ 5

KPXH

Người thân trong gia đình

Nhà của bé

Một số đồ dung trong gia đình

Thứ 6

Văn học

Truyện: Tích Chu

Thơ: Em yêu nhà em

Truyện: Gấu con chia quà

Thứ 7

Vui chơi-văn nghệ

Vui chơi- văn nghệ

Vui chơi- văn nghệ

Vui chơi- văn nghệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Cháu Yêu Bà

Tác giả: Xuân Giao

Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm!

Tóc bà trắng màu trắng như mây.



Cháu yêu bà cháu nắm bàn tay,

Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui..

 

Bài hát: Múa cho mẹ xem

Hai bàn tay của em

Đây em múa cho mẹ xem

Hai bàn tay của em

Như hai con bướm xinh xinh

Khi em giơ tay lên là bướm xinh bay múa

Khi em giớ tay xuống là con bướm đạu trên cành hồng

  

Bài hát: Bàn Tay Mẹ

Thơ: Tạ Hữu Yên

Bàn tay mẹ bế chúng con

Bàn tay mẹ chăm chúng con

Cơm con ăn tay mẹ nấu

Nước con uống tay mẹ đun

Trời nóng bức gió từ tay mẹ con ngủ ngon

Trời giá rét cũng từ tay mẹ ủ ấm con

Bàn tay mẹ vì chúng con

Từ tay mẹ con lớn khôn

 

Bài thơ: Em yêu nhà em

Tác giả: Đoàn Thị Lam Luyến



Chẳng đâu bằng chính nhà em

Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo

Có nàng gà mái hoa mơ

Cục ta, cục tác khi vừa đẻ xong

Có bà chuối mật lưng ong

Có ông ngô bắp râu hồng như tơ

Có ao muống với cá cờ

Em là cô Tấm đợi chờ Bống lên

Có đầm ngào ngạt hương sen

Ếch con học nhạc, dế mèn ngâm thơ

Dù đi xa thật là xa

Chẳng đâu vui được như nhà của em…

 

Chuyện:Tích Chu

   Có cậu bé chỉ vì mải chơi đã không chăm sóc bà ốm, do đó bà đã bị biến thành chim vỗ cánh bay lên trời... cậu bé làm thế nào để cứu bà... các bé hãy  xem nhé

   Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:



- Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.



   Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mải rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

- Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

- Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

- Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

- Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

- Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

 

Cây táo nhà Gấu rất sai quả và ăn thì ngọt lừ. Sáng nào Gấu Con cũng đòi ăn táo, nhưng mẹ hái bao nhiêu Gấu Con cũng chê ít. Một hôm gấu mẹ hỏi:Câu Chuyện: Gấu con chia quà


- Thế con muốn mẹ hái cho con bao nhiêu quả táo nào?

- Dạ… con muốn mẹ hái cho con thật nhiều ạ!

- Thật nhiều là bao nhiêu chứ? Gấu Mẹ hỏi lại

- Nhiều…là…là…

Mẹ Gấu cười nói:

- Con của mẹ không biết đếm. Từ nay con phải học đếm đến bao nhiêu mẹ sẽ hái cho con chừng ấy quả táo nhé.

Gấu Con vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếm

Hôm đầu Gấu biết đếm đến “Một”, mẹ Gấu cho Gấu mỗi một quả táo. Thấy ít quá Gấu Con định đòi them nhưng nhớ lời mẹ dặn nên lại thôi và lẳng lặng ôm sách đi học. Hôm sau Gấu biết đếm đến “Hai” nên được mẹ cho hai quả táo. Nhưng, những ngày tiếp theo,cậu ta biết đếm đến "Năm", đến “Mười” nên được mẹ cho rất nhiều táo. Gấu Con rất khoái chí và càng chăm học hơn.

Năm mới đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu Con lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền cho con rồi dặn:

- Con ra chợ mua hoa quả. Nhớ đếm cho đủ người trong nhà kẻo mua thiếu đấy.

Gấu Con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng người trong gia đình, xong mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta khệ nệ bê giỏ về.

Gấu Bố bảo:

- Bây giờ, con hãy chia quà cho từng người đi.

Gấu Con chỉ chờ có thế, vội bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả hai em nhỏ. Ơ kìa, thế phần của Gấu Con đâu? Nhìn Gấu Con lúng túng, Gấu Mẹ cũng phì cười, rồi hỏi:

- Con đếm như thế nào mà lại thiếu? Con đã đếm đi đếm lại từng người rồi mà?

Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả mà!

Nghe Gấu Con nói cả nhà cười rộ lên. Gấu Bố bảo:

- Con của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.

- À… ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.

Gấu Bố vui vẻ nói:

- Chia quà đủ cho mọi người mà chỉ quên phần mình thì con sẽ chẳng mất phần đâu.

Nói rồi, bố mẹ Gấu dồn hết kẹo, hoa quả vào chung một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.